Paintings

A Sunday Afternoon on the Island of La Grande Jatte

Trong suốt chiều dài của lịch sử nghệ thuật, một số tác phẩm hội hoạ đã trở thành biểu tượng cho cả một thể loại hay trường phái. Như “Mona Lisa” của Leonardo và “David” của Michelangelo đại diện cho nghệ thuật Phục Hưng Ý; “The Scream” của Edvard Munch là ví dụ tiêu biểu của trường phái Biểu hiện; trường phái Pointillism được định nghĩa bởi tác phẩm “A Sunday Afternoon the the Island of La Grande Jatte” của Georges Seurat.

Seurat hoàn thành kiệt tác này vào những năm 1800. Để tạo nên bức tranh với kích thước vĩ đại (2.08 x 3.08m), hoạ sĩ đã tỉ mỉ vẽ thủ công hàng tỉ chấm màu lên tấm canvas. Ông tiên phong sử dụng kỹ thuật nói trên khi vẽ bức “A Sunday Afternoon the the Island of La Grande Jatte” – đánh dấu sự khởi đầu của phong trào Pointillist.

Trường phái Pointillism là gì ?

Được bắt đầu từ Georges Seurat và đồng nghiệp của ông – họa sĩ người Pháp Paul Signac năm 1886, Pointillism là một kỹ thuật hội họa mà ở đó, những chấm màu bé nhỏ, khác nhau được đặt cạnh nhau và tạo nên một màu tổng thể (trong mắt người xem). Mặc dù cách tiếp cận nghệ thuật này phần lớn được lấy cảm hứng từ những nét vẽ lốm đốm của trường phái Ấn tượng nhưng trên thực tế, thể loại này thuộc nhánh nhỏ của trường phái Hậu Ấn tượng – phong trào chủ đạo của những năm 1890. Trong khi các phong cách được khai phá bởi các họa sĩ Hậu Ấn tượng khá đa dạng, đặc trưng nhất vẫn là độ phẳng, hình thức và màu sắc rực rỡ trong các tác phẩm của họ, mà những yếu tố này đều hội tụ trong “A Sunday Afternoon on the Island of La Grande Jatte”. 

A Sunday Afternoon on the Island of La Grande Jatte

Quá trình thực hiện

Georges Seurat bắt đầu sáng tác tác phẩm “A Sunday Afternoon on the Island of La Grande Jatte” vào mùa xuân năm 1884. Trong suốt khoảng thời gian này, ông sống và làm việc cùng với những họa sĩ Ấn tượng ở Paris. Và giống họ, Seurat thường vẽ phong cảnh chỉ có thể tìm thấy ở ngoại ô thủ đô Pháp, trong đó có La Grande Jatte – hòn đảo trên dòng sông Seine nằm ở phía tây Paris.

Nhằm tạo nên một bức tranh hoàn hảo về công viên nổi tiếng, Seurat đã hoàn thành bộ các bản phác thảo và bản vẽ sơ bộ. Nhận được gợi ý từ những họa sĩ Ấn tượng, ông dừng sáng tác trong studio và thực hành ngoài trời. Cách thực hiện này cho phép Seurat năm bắt được màu sắc, ánh sáng và chuyển động của khung cảnh trước mắt ông – nơi ông đã tới lui vài lần trước khi hoàn thiện bức tranh khổ lớn vào năm 1886.

Tại sao danh họa lại dành quá nhiều thời gian để chuẩn bị những bản phác thảo này? Là nghệ sĩ của trường phái Pointillism, Seurat và Signac đều đặc biệt hứng thú với trò chơi của nhận thức và thử nghiệm với quang học, dẫn đến một quá trình vẽ tranh toàn diện và tỉ mỉ.

Signac giải thích, “Đối mặt với chủ thể của mình, trước khi bắt đầu vẽ, Seurat sẽ xem xét kỹ lưỡng, đối chiếu, nheo mắt ngắm nhìn mảng sáng và tối, quan sát độ tương phản, phân biệt ảo ảnh, nghịch tấm bìa làm bảng màu của mình, và rồi … ông ấy tách riêng mảng màu nhỏ của mình theo thứ tự của quang phổ các nguyên tố màu khác nhau, nhằm tạo thành sắc thái tốt nhất để truyền đạt điều bí ẩn mà ông đã nhìn thấy. Seurat luôn vẽ tranh sau khi quan sát, từng nét một mà tấm tranh được bao phủ.”

Bức tranh

“A Sunday Afternoon on the Island of La Grande Jatte” khắc họa một buổi dã ngoại thông thường của người dân Paris vào những năm 1880. Nhìn ra dòng sông lấp lánh và che nắng nhờ ô và bóng cây, họ tận hưởng khoảng thời gian chạy trốn khỏi đời sống đô thị ngắn ngủi, nằm dài trên bãi cỏ, câu cá trên sông, hoặc thậm chí chiêm ngưỡng bầu không khí bên một chú khỉ cưng.

Mặc dù những chủ thể trong tác phẩm “A Sunday Afternoon on the Island of La Grande Jatte” được thể hiện theo một cách không thực tế và gần như tối giản, Seurat đã sắp xếp các nhân vật ở nhiều vị trí (“một số được đặt ở đằng sau, một số ta có thể nhìn thấy toàn khuôn mặt, một số được nhìn thấy một bên, một số được đặt ở góc bên phải, số khác được kéo dài theo chiều ngang hoặc đứng thẳng” – nhà phê bình nghệ thuật Félix Fénéon nhận xét vào năm 1886). Quyết định này đã tăng độ thực tế cho bức tranh cách điệu này và lôi kéo người xem vào chiều sâu của phong cảnh.

Một mánh khóe quang học khác có trong tác phẩm là sự thêm thắt “khung tranh” đầy sáng tạo của Seurat. Theo Viện Nghệ thuật Chicago, đường viền phong cách Pointillism được cho là “khiến tác phẩm trở nên mãnh liệt hơn” bằng cách thêm nhiều màu sắc, sắc thái và kết cấu vào bố cục.

Sau khi hoàn thiện bức tranh vào năm 1886, Seurat quyết định trưng bày tác phẩm trong buổi triển lãm Ấn tượng lần thứ 8 và cũng là lần cuối cùng. Mặc dù, nhận phải nhiều ý kiến trái chiều, bức tranh vẫn luôn là kiệt tác được biết đến nhiều nhất của danh họa cho đến khi (và sau này) ông qua đời vào năm 1891.

Ý nghĩa trường tồn

Cho đến khi chuyển giao thế kỷ, “A Sunday Afternoon on the Island of La Grande Jatte” vẫn thuộc quyền sở hữu của gia đình Seurat. Sau đó, tác phẩm đã được chuyển qua các nhà buôn khác nhau cho đến năm 1925, khi bức tranh được trưng bày cố định tại Viện Nghệ thuật Chicago. Ngày nay, nó vẫn là một điểm nhấn trong bộ sưu tập của bảo tàng và được cho là tác phẩm nổi tiếng nhất của chủ nghĩa Pointillism trên thế giới.

sᴏᴜʀᴄᴇ My Modern Met
ᴛʀᴀɴsʟᴀᴛᴇᴅ ʙʏ Abilene
ᴇᴅɪᴛᴇᴅ ʙʏ Marguerite/Lily

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *