Paintings

Self-Portrait with Thorn Necklace and Hummingbird

“Những tác phẩm của tôi mang thông điệp về nỗi đau.”

Ngắn gọn và và cực kỳ thẳng thắn, không một câu nói nào khác của Frida Kahlo có thể miêu tả “Self-Portrait with Thorn Necklace and Hummingbird” (tạm dịch: Chân dung tự hoạ với vòng cổ dây gai và chim ruồi) một cách cô đọng hơn. Kahlo đã vẽ bức chân dung tự họa này sau khi ly hôn với Diego Rivera và kết thúc mối tình với nhiếp ảnh gia Nickolas Muray.

Giống như nhiều tác phẩm khác của nữ danh hoạ, bức tranh này có lẽ cũng khắc họa sự kết hợp của những biểu tượng khác nhau. Mỗi yếu tố trong tranh đưa ra những gợi ý cụ thể về tâm trạng của Kahlo, có lẽ không gì khác ngoài ánh mắt tĩnh lặng, trực diện và vô cảm dường như có thể diễn tả nỗi đau tột cùng của bà.

Chúng ta hãy cùng xem xét kỹ hơn tác phẩm “Self-Portrait with Thorn Necklace and Hummingbird”, phân tích hình ảnh và nội dung của nó, cũng như tìm ra điều gì đã thôi thúc Kahlo tạo nên tác phẩm này.

Phân tích các tầng ý trong nghệ thuật của Frida Kahlo 

Từ thời điểm danh họa bắt đầu vẽ tranh trong khi vẫn nằm liệt giường do tai nạn xe buýt khiến bà bị tàn tật nghiêm trọng, Frida Kahlo đã chú trọng vào việc khắc họa những đấu tranh nội tâm. Ban đầu là do các vấn đề sức khỏe của bà, nhưng lý do này nhanh chóng bị thay thế bởi bệnh vô sinh và cuộc hôn nhân không mấy hạnh phúc với Diego Rivera.

Tạo ra các tác phẩm hội họa, đặc biệt là các bức chân dung tự họa, là một phương pháp trị liệu rất tốt cho danh họa và nó giúp bà tạo nên một phiên bản khác của bản thân để giải tỏa sự thống khổ và nỗi đau.

Một nguồn cảm hứng chắc chắn khác đến từ việc Kahlo từng là một người ủng hộ rất nhiệt tình cho phong trào Cách mạng Mexico, đến nỗi bà từng có ý định đổi ngày sinh của mình thành ngày bắt đầu của cuộc Cách mạng vào năm 1910.

Trong quá trình tìm hiểu về cuộc cách mạng, cái gọi là “sự sùng bái nữ tính Mexico” đã trở nên phổ biến, mà Jolie Olcott mô tả như sau: “… quên mình, tử vì đạo, hy sinh, xóa bỏ bản thân và phủ định sự tồn tại bề ngoài của một người.”

Để bác bỏ quan niệm hạn chế về nữ tính tại những quốc gia khác, Kahlo tự xưng là phiên bản Mexico của những người phụ nữ hiện đại và độc lập tại Hoa Kỳ và châu Âu trong những năm 1920. Thay vì tuân theo những quy định của chủ nghĩa nữ quyền quốc tế, bà chọn mang danh tính của phụ nữ Tehuana – người Tehuana có nhiều sự bình đẳng ngang với các đối tác Zapotec nam của họ và đại diện cho sức mạnh, sự gợi cảm cùng chủ nghĩa kỳ lạ (exoticism).

Frida muốn kết hợp cả ba đặc tính này trong cuộc đời và các tác phẩm của bà.

Frida Kahlo và sức mạnh của các tác phẩm tự họa

Có lẽ là họa sĩ gốc Tây Ban Nha mang tính biểu tượng nhất, các bức chân dung tự họa của Frida Kahlo luôn mang một nhiệm vụ khó khăn: diễn tả sự cô độc và nỗi đau trong câu chuyện cuộc đời của bà. Trong 143 bức tranh bà đã sáng tạo, có 55 là chân dung tự họa và những khó khăn trong cuộc sống là chủ đề chính của tất cả các tác phẩm đó.

Trong rất nhiều bức chân dung tự họa, Frida khắc họa sự đau đớn về cả thể chất lẫn tinh thần, bằng cách nào đó phần lớn chúng đều liên quan đến mối quan hệ phức tạp với Diego Rivera, một hoạ sĩ cùng thời và cũng là chồng của bà.

Kahlo tự nhận thức được vai trò phức tạp của những hình ảnh trong các tác phẩm của bà: “Tôi vẽ những bức chân dung tự họa bởi tôi luôn cô độc, và bởi tôi là hiểu rõ bản thân mình nhất.”

Những chi tiết về cuộc đời bà được tìm thấy trong những tác phẩm tự họa, cũng như cặp lông mày đặc trưng, mái tóc được chải chuốt kỹ lưỡng và bộ trang phục Mexico rực rỡ đã khiến Frida trở thành một nhân vật nổi tiếng ở cả quê nhà và ngoài biên giới đất nước – sự nổi tiếng mà nghệ thuật của bà vẫn duy trì cho đến nay.

Tác phẩm “Self-portrait with thorn necklace and hummingbird” của Frida Kahlo được vẽ ở Mexico vào năm 1940 sau khi bà ly hôn Diego Rivera.

Phân tích tác phẩm “Self-Portrait with Thorn Necklace and Hummingbird”

Bức vẽ với kích thước khá nhỏ này (khoảng 24×18 inches, 60×46 cm) được vẽ vào năm 1940. Trong tranh, Kahlo ở vị trí chính diện và đối mặt trực diện với ánh mắt của người xem. Đôi lông mày rậm tạo điểm nhấn trên khuôn mặt bà trong khi một sợi dây chuyền gai thắt cổ họng bà, kéo dài xuống ngực như rễ cây khiến cổ bà rỉ máu. Yếu tố này có lẽ tượng trưng cho việc Frida tự thể hiện mình là một người tử vì đạo Cơ đốc và nỗi đau dai dẳng sau cuộc hôn nhân thất bại của bà.

Trong tác phẩm “Self-Portrait with Thorn Necklace and Hummingbird”, Frida được bao quanh bởi côn trùng và động vật; bối cảnh có lẽ được đặt trong một khu rừng rậm rạp nhưng lại nặng nề, ngột ngạt. Con khỉ ngồi phía bên vai phải bà với đôi mắt đang nhìn vào đôi tay nó, do nó đã vô ý giật mạnh chiếc vòng cổ gai khiến thân chủ bị rỉ máu. Một con chim ruồi đen bé nhỏ với đôi cánh dang rộng đu đưa như một thứ trang sức trên cổ họng của danh họa. Trên đầu bà, hai con chuồn chuồn bay lơ lửng trên không, ngay trên hai chiếc kẹp bướm cài trên mái tóc được búi cầu kỳ. Và cuối cùng, con mèo đen với đôi mắt xanh dương nổi bật nhìn qua vai của danh họa, với một ánh nhìn đe dọa vào khoảng không giữa Kahlo và người xem.

Sự đồng nhất của Kahlo với văn hoá Mexico bản địa có nhiều ảnh hưởng đến thẩm mỹ trong bức tranh “Self-Portrait with Thorn Necklace and Hummingbird”. Bằng cách sử dụng hình tượng mạnh mẽ từ văn hóa Mexico bản địa, Kahlo khắc hoạ hình ảnh bản thân như một phương tiện đại diện cho sự nổi loạn chống lại các thế lực thực dân – dẫu cho đây chỉ là một nhân tố rất nhỏ, nếu so sánh với chủ đề chính của bức tranh về sự chịu đựng, song khía cảnh này cũng đáng lưu tâm.

Tính biểu tượng trong bức tranh “Hummingbird Portrait”

Khung cảnh thiên nhiên trong tác phẩm “Self-Portrait with Thorn Necklace and Hummingbird”, thường gắn liền với khả năng sinh sản, đối lập với sự chết chóc ở tiền cảnh và mang hàm ý rất khác biệt so với ý nghĩa truyền thống của thiên nhiên trong hội hoạ. Trên hết, Kahlo thường xuyên sử dụng thực vật và động vật làm bối cảnh cho các bức chân dung của bà để tạo ra một không gian chật hẹp và ngột ngạt. Bà sử dụng yếu tố biểu tượng của thiên nhiên để đồng thời so sánh và phân biệt mối liên hệ giữa khả năng sinh con của một người phụ nữ với hình ảnh cằn cỗi và chết chóc ở tiền cảnh.

Con chim ruồi chết treo trên cổ của Kahlo được cho là biểu tượng của bùa may trong truyện dân gian ở Mexico, thường gắn liền với tình yêu. Một lời giải thích khác cho rằng mặt dây chuyền hình chim ruồi là biểu tượng cho Huitzilopochtli – vị thần chiến tranh Aztec, tuy nhiên tâm trạng lãng mạn của họa sĩ vào thời điểm tác phẩm được tạo ra phù hợp với biểu tượng của tình yêu hơn.

Tiếp đến là phần phía trên của bức chân dung tự họa này: con báo đen được coi là biểu tượng của sự xui xẻo và cái chết đang rình rập, trong khi đó, con khỉ lại đại diện cho các ác có phần vô tình. Rivera là người đã tặng Kahlo con khỉ, do đó đây có thể là phép ẩn dụ cho Rivera, đặc biệt là khi ông ta gây ra sự đau đớn cho Kahlo bằng cách giật mạnh chiếc vòng cổ gai khiến bà chảy máu. Điều đáng chú ý là việc Frida bị thương có lẽ không phải mối quan tâm hàng đầu của con khỉ – nó dường như chú tâm đến việc chơi đùa với cành cây gai, không mảy may bận tâm đến hậu quả hành động của mình.

Chiếc vòng cổ có thể được xem là một biểu tượng của tín ngưỡng tôn giáo. Giả thiết này cho rằng chiếc vòng cổ ám chỉ vương miện gai của Chúa, cho phép Kahlo ví bản thân như kẻ tử vì đạo Cơ đốc và thể hiện nỗi đau và sự thống khổ mà bà chịu đựng sau mối tình thất bại của bà. Trong giả thiết này, những con bướm và chuồn chuồn có thể đại diện cho sự hồi sinh và tia hy vọng của danh hoạ. Điều này cũng liên kết với ý tưởng về hình ảnh con chim ruồi chết là dấu hiệu Frida vẫn hi vọng về những điều may mắn bất chấp cuộc ly hôn đầu đau đớn. Tổng kết lại, bức chân dung tự họa của Frida Kahlo “Self-Portrait with Thorn Necklace and Hummingbird” luôn là một trong những tác phẩm nổi bật của một họa sĩ về nỗi đau khổ và hy vọng vào một tương lai sáng lạn.

Cuộc sống hôn nhân của Frida Kahlo được tiết lộ trong cuốn nhật ký bằng tranh được bà lưu giữ trong suốt 10 năm cuối cuộc đời. Bản ghi chép đầy nhiệt huyết và đôi khi đáng ngạc nhiên bao gồm những dòng suy nghĩ, thơ và ước mơ của bà; rất nhiều trong số đó kể về cuộc hôn nhân không mấy bình yên với chồng bà, họa sĩ Diego Rivera, cùng với 70 bức tranh màu nước đầy mê hoặc. Những dòng chữ được viết bằng mực với màu sắc rực rỡ khiến cuốn nhật ký thật thu hút để ngắm nhìn cũng như đọc.

Biểu tượng cuối cùng về nỗi đau khổ của họa sĩ

Mặc dù hiện tại bà được coi là biểu tượng nữ giới cho chủ nghĩa Siêu thực, Frida chưa bao giờ mong muốn tạo ra những tác phẩm siêu thực; bà chỉ đơn giản khắc họa lại cuộc đời bi thảm của bà, chia sẻ những cảm xúc, những mong muốn, suy nghĩ sâu thẳm trong nội tâm bà với những ai muốn lắng nghe.

Cuối cùng, hội hoạ trở thành lý do duy nhất giúp danh hoạ tiếp tục tồn tại, đặc biệt là khi tình trạng thể chất của bà bị suy nhược một cách đáng kể trong vài năm cuối đời và bà trở nên hoàn toàn phụ thuộc vào người khác.

Trong chuyến hành trình dài và đầy đau khổ của cuộc đời Kahlo, rất nhiều bức tranh là phương tiện giúp bà “lấy lại” thân thể khỏi bệnh tật và các quy luật về giới tính. Tuy nhiên, tác phẩm “Self-Portrait with Thorn Necklace and Hummingbird” là sự thể hiện “buồn vui lẫn lộn” của hy vọng. Nó cho người xem thấy được phần mỏng manh, dễ tổn thương nhất bên trong danh họa, tuyệt vọng bởi sự khắc nghiệt mà cuộc đời đã kéo bà vào. Song, bà không hề nhụt chí hay tuyệt vọng, thay vào đó, bà luôn sống đúng với bản thân mình và không hề đầu hàng trong cuộc đấu tranh cho một tương lai tốt đẹp hơn.

Bài học cuộc sống đầy khó khăn mà chúng ta nên lưu tâm.

sᴏᴜʀᴄᴇ Widewalls
ᴛʀᴀɴsʟᴀᴛᴇᴅ ʙʏ Abilene
ᴇᴅɪᴛᴇᴅ ʙʏ Marguerite

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *