Paintings

The Assumption of the Virgin

Bức tranh diễn tả cảnh Đức Mẹ Mary được nâng lên thiên đường. Bà đứng trên làn mây đang bay cao, và mở rộng vòng tay trong niềm hạnh phúc khi bước vào cõi của Chúa. 

Là bức hoạ thuật lại hành trình của linh hồn đi tới thiên đàng, tác phẩm mang tới sự sống động cho cái mà lẽ ra đã là một khái niệm thần học khó hiểu. Phần bên dưới dưới đám mây diễn tả cõi thường của cuộc sống trần gian lộn xộn và hỗn loạn: những người ở bên dưới tỏ vẻ ngạc nhiên, sợ hãi và kinh ngạc. Trái lại, không gian của thiên đàng được tạo ra với sự thanh nhã về mặt hình học, một vòng ánh sáng rực rỡ nơi chẳng có gì để e sợ, một không gian yên bình.

Chi tiết bức  ‘Assumption of the Virgin’ (1516–18) bởi Titian. Chất liệu sơn dầu. Santa Maria Gloriosa dei Frari, Venice, Italy.

Tác phẩm Assumption of the Virgin của Titian được vẽ vào năm 1518 là một trong những bức tranh Đức Mẹ Mary lên thiên đàng nổi tiếng nhất. Danh họa hoàn thành tác phẩm khi ông khoảng 26 tuổi. Bức tranh cao gần 7m, và được treo trên bệ thờ lớn của nhà thờ Basilica di Santa Maria Gloriosa dei Frari ở Venice.

Bạn không cần phải là người theo đạo Cơ-đốc để thưởng thức tác phẩm này, thậm chí bạn còn không cần phải tin vào thiên đàng để có thể hiểu đám mây đang đưa người phụ nữ đến đâu. Một thời gian ngắn sau cái chết của bà, linh hồn Đức Mẹ thoát khỏi ngôi mộ và được sinh ra để hướng tới thiên đàng. Chúa được thể hiện như một khe hở chéo trong tầng mây vàng. Đức Mẹ đứng trong một tư thế sùng đạo. Bộ đồ xếp nếp quấn quanh bà như bị cơn gió nhẹ cuốn qua, nhấn mạnh vào hình ảnh bà đi lên. Người đứng trên đám mây dày và mềm, được đưa lên cao bởi các tiểu thiên sứ. Bên dưới, Titian đã ít nhiều lược bỏ ngôi mộ đá và thay vào đó, biến trần gian thành những người đàn ông mặc áo choàng: những tông đồ tập trung lại trong sự kinh hãi và thảm thương.

‘Assumption of the Virgin’ bởi Titian, 1516–18, tại bệ thờ cao của nhà thờ Basilica di Santa Maria Gloriosa dei Frari, Venice. 

Titian đã sử dụng một cách xuất sắc quy ước thông thường trong nghệ thuật  tôn giáo không gian dọc, vì thế bức tranh dần trở nên linh thiêng hơn khi càng lên trên. Đến cuối cùng, bố cục bức tranh được chia làm 3 phần: cõi trần gian nơi các tông đồ đang đứng; tiếp đó là Đức Mẹ đang được các đám mây đỡ lên cao; và trên Đức Mẹ là lãnh địa rực sáng của Chúa.

Xét từ góc độ bố cục, sự sắp xếp 3 phần này là minh chứng rõ ràng nhất cho việc sử dụng những hình vẽ tinh tế và phức tạp của danh họa nhằm mang lại cảm giác âm nhạc và năng lượng đến bức tranh, tất cả đều giúp tôn vinh thêm nhân cách của Đức Mẹ.

Tao nhã và đơn giản nhất trong tất cả, nửa trên của tác phẩm tạo nên một vòng tròn hoàn hảo từ các cạnh mây  uốn cong và đỉnh tròn của tấm pano, ở ngay chính giữa là đầu của Đức Mẹ.

Sau đó ta có bố cục tổng thể hình tam giác, được tạo dựng bởi hai tông đồ mặc áo choàng đỏ ở chân bức tranh. Khi dõi theo các đường nét cơ thể họ: hình tam giác chạm đến đỉnh tại trang phục màu đỏ của Đức Mẹ. Dạng hình học này hướng mắt người xem từ mặt đất đến cõi thiên đàng và đồng thời mang lại cho tác phẩm sự ổn định và tính đối xứng.

Hơn thế nữa, bằng cách đi theo các điểm sáng mạnh và yếu được thúc đẩy bởi hình dạng chiếc áo choàng xanh của Đức Mẹ, một cấu trúc xoắn ốc tinh tế hơn đã xuất hiện. Dù không cố định một cách cứng nhắc và có thể được giải thích theo nhiều cách khác nhau, song, cấu trúc này chắc chắn có hiện diện và  tạo ra một hiệu ứng khác cho bố cục mà lần nữa, hướng mắt người xem vào Đức Mẹ.

Xử lý tổng thể của Titian về ánh sáng và không gian cũng như miêu tả của ông và nhiều hình dạng của con người rất thuần thục. Hãy nhìn vô số các tiểu thiên thần đang tô điểm cho đám mây, cách mà mỗi chúng được cá nhân hóa – hát hoặc chơi một loại nhạc cụ – nhưng vẫn hòa nhập cùng với nhau trong làn sóng sinh động đang lên.

Câu chuyện về cái chết của Đức Mẹ đồng trinh và hành trình lên thiên đàng tiếp theo đó – được cho là diễn ra vào 3 ngày sau – không có nguồn gốc từ sách Phúc Âm mà xuất phát từ văn học ngụy thư thuộc thế kỷ III và IV. Titian vẽ nên bức tranh này khi giáo phái tôn thờ Đức Mẹ Mary đang ở đỉnh cao – một hiện tượng đã diễn ra trong nhiều thế kỷ.

Biểu tượng ấm áp của tình mẫu tử có sự hấp dẫn hiển nhiên, và có nguồn gốc đại diện cho các tôn giáo pagan (đa thần giáo), có lẽ đáng chú ý nhất là hình ảnh nữ thần Ai Cập Isis ôm người con trai Horus trong lòng. Nhiều tôn giáo cổ đại phát triển thịnh vượng dưới sự hiện diện đầy an tâm của hình mẫu người mẹ, một Mater Amabilis (Mẹ  kính mến), hoạt động như một đòn bẩy kiên định và điểm tôn kính gia đình. Đối với nhà thờ Thiên chúa giáo, Đức Mẹ hiện lên như Purissima –  hình mẫu thuần khiết nhất.

Những cuộc tranh cãi gay gắt xảy ra suốt thời gian đầu lịch sử của nhà thờ về thân phận thật sự của “Mẹ của Chúa” – mức độ và tính chất sự thần thánh của bà – nhưng đến thế kỷ XIII sự sùng bái Đức Mẹ chắc chắn đã là một phần của quan điểm Cơ-đốc giáo.

Cũng vào thế kỷ 13, Golden Legend cùng sức ảnh hưởng lớn xuất hiện. Đó là một bản tóm tắt các câu chuyện truyền thống về các vị thánh và những câu chuyện thần kỳ – nguồn cảm hứng cho nhiều họa sĩ ở các thế kỷ tiếp theo. Câu chuyện giả định về Đức Mẹ được kể lại và củng cố trong cuốn sách này, dựa vào đó sự hiện diện của câu chuyện này trong nghệ thuật Châu Âu đã được thiết lập rõ ràng: “Và một lần nữa, linh hồn trở lại thân xác của Đức Mẹ, đã thoát ra khỏi ngôi mộ một cách vinh quang, và do vậy được đón chờ ở thiên đàng, cùng rất nhiều thiên thần ở bên.”

Sức mạnh trong tác phẩm của Titian nằm ở sự trong trẻo đến hoàn hảo của nó. Mọi khía cạnh đều đóng góp cho sự tôn kính Đức Mẹ. Vì vậy, không có gì đáng ngạc nhiên khi bức tranh đã giúp Titian giành được nhiều sự ca ngợi và đưa ông trở thành một trong những danh hoạ bậc nhất nước Ý. Ông mất vào năm 1576 và được chôn cất tại chính nhà thờ nơi kiệt tác này được trưng bày.

sᴏᴜʀᴄᴇ Medium
ᴛʀᴀɴsʟᴀᴛᴇᴅ ʙʏ Jackfruitchipz
ᴇᴅɪᴛᴇᴅ ʙʏ Marguerite/Lily

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *